Phục Sinh
Giới thiệu
"Phục sinh" (nguyên tác tiếng Nga Воскресение) là tiểu thuyết cuối cùng trong ba kiệt tác lớn của văn hào Nga Lev Tolstoy, bên cạnh "Chiến tranh và hoà bình" và "Anna Karenina". Ra đời năm 1899, tác phẩm là lời cáo trạng mạnh mẽ đối với sự bất công của xã hội Nga cuối thế kỷ XIX, đồng thời là hành trình thức tỉnh của một tâm hồn.
Câu chuyện xoay quanh công tước Nekhliudov, người tình cờ nhận ra cô gái bị xét xử oan trước toà chính là Katiusha Maslova — người con gái mà năm xưa chàng đã quyến rũ rồi ruồng bỏ. Bị lương tâm cắn rứt, chàng quyết định từ bỏ cuộc sống phù hoa để chuộc lại lỗi lầm, theo cô đi đày và dấn thân vào hành trình tìm lại chính mình.
Qua số phận hai nhân vật, Tolstoy phơi bày bộ mặt tàn nhẫn của nhà tù, toà án và bộ máy cai trị, đồng thời gửi gắm niềm tin sâu sắc vào khả năng "phục sinh" tinh thần của con người. "Phục sinh" vì thế không chỉ là một tiểu thuyết xã hội, mà còn là một tác phẩm thấm đẫm tinh thần nhân đạo và những trăn trở đạo đức, tôn giáo của chính nhà văn.
Lời tựa
"Phục Sinh" là một câu chuyện thật sự để lại nhiều bài học suy ngẫm về giá trị đạo đức con người. Mỗi lần lật lại từng trang giấy, người đọc lại bắt gặp ở đó những con người khốn khổ - không hẳn khổ về vật chất, mà cái khổ nằm ở tinh thần, trong chính những dằn vặt, giằng co bởi những sai lầm, tội lỗi trong quá khứ. Để rồi cuối cùng, khi họ quay đầu lại, một cuộc sống mới vẫn chờ đợi họ ở phía trước.
Câu chuyện khiến ta nhận ra những giá trị tốt đẹp ẩn giấu trong chính cuộc sống bần hàn, mục nát của xã hội Nga lúc bấy giờ, đó là nhân cách của những con người lao động khốn khổ. Và trên tất cả là một thông điệp đầy tính nhân văn: dù cuộc đời có hà khắc đến đâu, vẻ đẹp của cái thiện vẫn luôn tồn tại và soi sáng.
Nhan đề tác phẩm tự nó đã là một lời mời gọi. "Phục sinh" hiểu nôm na là sống lại, là tái sinh. Chính sự tò mò trước cái tên ấy đã dẫn dắt bao người đọc bước vào một thiên tình sử không kết thúc theo lối "happy ending" thông thường, nhưng lại có một cái kết tuyệt vời nâng giá trị tác phẩm lên cao, khiến câu chuyện càng thêm bi thiết mà thấm đẫm giá trị nhân văn. Đọc "Phục Sinh" trong một ngày mưa, có người chợt nhận ra nước mắt mình đã thấm đẫm vào từng trang sách từ lúc nào không biết.
Mời bạn đọc tìm đến tác phẩm, để cùng đi tìm câu trả lời cho hai chữ phục sinh và lắng nghe trái tim mình rung động.
Ban biên tập Tủ Sách Việt Văn - 2026.
Mục lục
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129