Cơn Bão
Giới thiệu
"Cơn bão" (nguyên tác The Tempest) được xem là một trong những vở kịch cuối cùng và trọn vẹn nhất mà William Shakespeare viết một mình, thường được coi như lời từ biệt đầy chất thơ của ông với sân khấu. Vở kịch mở màn bằng một trận bão biển dữ dội, để rồi dẫn người đọc tới một hòn đảo hoang đầy phép thuật và những điều kỳ diệu.
Nhân vật trung tâm là Prospero — vị công tước xứ Milan bị em trai cướp ngôi, cùng con gái Miranda trôi dạt tới hòn đảo và sống ở đó nhờ pháp thuật. Khi con thuyền chở những kẻ từng hãm hại mình đi ngang qua, Prospero dùng phép thuật gọi lên cơn bão để đưa họ lên đảo, mở ra một chuỗi sự kiện xoay quanh sự phản bội, tình yêu, và trên hết là câu hỏi lớn: nên báo thù hay nên tha thứ?
Với sự hoà quyện giữa yếu tố kỳ ảo, chất thơ và chiều sâu triết lý, "Cơn bão" là suy tư của Shakespeare về quyền lực, về tự do, về nghệ thuật và về lòng khoan dung. Hình ảnh Prospero cuối cùng gãy bỏ cây gậy phép để trở về với cõi người thường được diễn giải như lời giã từ của chính người nghệ sĩ với ma thuật của sân khấu.
Lời tựa
Không khép lại bằng tiếng gươm khua hay lời nguyền rủa, "Cơn bão" của Shakespeare chọn cách chia tay người đọc bằng một sự tha thứ dịu dàng và một lời từ biệt lặng lẽ — trong trẻo, sâu lắng và thấm đẫm chất thơ.
Trên hòn đảo nhỏ đầy phép màu ấy, con người ta đối diện với những gì tăm tối nhất trong lòng mình, để rồi cuối cùng chọn lấy con đường của lòng bao dung. Câu nói nổi tiếng rằng chúng ta được tạo nên từ chính chất liệu của những giấc mơ đã trở thành một trong những suy niệm đẹp nhất về sự phù du của kiếp người.
Xin mời bạn đọc bước lên hòn đảo của Prospero, để cùng lắng nghe tiếng nhạc kỳ diệu vẳng trong gió, và để nhận ra rằng đôi khi, sức mạnh lớn lao nhất của con người không nằm ở phép thuật hay quyền lực, mà ở khả năng biết buông bỏ và thứ tha.
Ban biên tập Tủ Sách Việt Văn - 2026.